以吳東山水分題得陽山

元代 顧瑛
別起高樓臨碧溪,繞樓青山雲約齊。陽山獨出眾山上,卻立陽湖西復西。 天風吹山屼不起,倒落芙蓉明鏡里。影娥池上曲闌干,遍倚秋光三百里。 白雲不化五彩虹,化為天矯之白龍。一朝挾子上天去,霈澤下土昭神功。 土人結祠倚靈洞,雨氣腥翻海波動。紙錢窣窣蜥蜴飛,女巫擊鼓歌迎送。 茲山本是秦餘杭,越兵晝獲夫差王。不知誰是公孫聖?空谷答聲吳乃亡。 只今此地愁雲黑,鐵馬將軍金作勒。漢蛇曷識劍雌雄,秦鹿應迷路南北。 山下花開一色紅,花下千頭鹿養茸。銜花日獻黃面老,挾群時入青蓮宮。 聞道青霜落林谷,斤斧丁丁驚鳥宿。千年白鶴忽飛歸,失卻長松舊時綠。 君今坐看樓上頭,析韻賦詩浮玉舟。憑高一覽青未了,底事仲宣生遠愁。 明朝更踏東山路,傀儡湖中觀競渡。酒花灩灩泛昌陽,醉歸扶上樓頭去。
bié gāo lóu lín   rào lóu qīng shān yún yuē yáng shān chū zhòng shān shàng   què yáng 西 西
tiān fēng chuī shān   dǎo luò róng míng jìng yǐng é chí shàng lán gān   biàn qiū guāng sān bǎi
bái yún huà cǎi hóng   huà wèi tiān jiǎo zhī bái lóng zhāo xié zi shàng tiān   pèi xià zhāo shén gōng
rén jié líng dòng   xīng fān hǎi dòng zhǐ qián fēi   yíng sòng
shān běn shì qín háng   yuè bīng zhòu huò chāi wáng zhī shuí shì gōng sūn shèng   kōng shēng nǎi wáng
zhī jīn chóu yún hēi   tiě jiāng jūn jīn zuò lēi hàn shé shí jiàn xióng   qín 鹿 yīng nán běi
shān xià huā kāi hóng   huā xià qiān tóu 鹿 yǎng rōng xián huā xiàn huáng miàn lǎo   xié qún shí qīng lián gōng
wén dào qīng shuāng luò lín   jīn dīng dīng jīng niǎo 宿 qiān nián bái fēi guī   shī què cháng sōng jiù shí
jūn jīn zuò kàn lóu shàng tou   yùn shī zhōu píng gāo lǎn qīng wèi liǎo   shì zhòng xuān shēng yuǎn chóu
míng cháo gèng dōng shān   kuǐ lěi zhōng guān jìng jiǔ huā yàn yàn fàn chāng yáng   zuì guī shàng lóu tóu