以吴东山水分题得阳山

元代 顾瑛
别起高楼临碧溪,绕楼青山云约齐。阳山独出众山上,却立阳湖西复西。 天风吹山屼不起,倒落芙蓉明镜里。影娥池上曲阑干,遍倚秋光三百里。 白云不化五彩虹,化为天矫之白龙。一朝挟子上天去,霈泽下土昭神功。 土人结祠倚灵洞,雨气腥翻海波动。纸钱窣窣蜥蜴飞,女巫击鼓歌迎送。 兹山本是秦馀杭,越兵昼获夫差王。不知谁是公孙圣?空谷答声吴乃亡。 只今此地愁云黑,铁马将军金作勒。汉蛇曷识剑雌雄,秦鹿应迷路南北。 山下花开一色红,花下千头鹿养茸。衔花日献黄面老,挟群时入青莲宫。 闻道青霜落林谷,斤斧丁丁惊鸟宿。千年白鹤忽飞归,失却长松旧时绿。 君今坐看楼上头,析韵赋诗浮玉舟。凭高一览青未了,底事仲宣生远愁。 明朝更踏东山路,傀儡湖中观竞渡。酒花滟滟泛昌阳,醉归扶上楼头去。
bié gāo lóu lín   rào lóu qīng shān yún yuē yáng shān chū zhòng shān shàng   què yáng 西 西
tiān fēng chuī shān   dǎo luò róng míng jìng yǐng é chí shàng lán gān   biàn qiū guāng sān bǎi
bái yún huà cǎi hóng   huà wèi tiān jiǎo zhī bái lóng zhāo xié zi shàng tiān   pèi xià zhāo shén gōng
rén jié líng dòng   xīng fān hǎi dòng zhǐ qián fēi   yíng sòng
shān běn shì qín háng   yuè bīng zhòu huò chāi wáng zhī shuí shì gōng sūn shèng   kōng shēng nǎi wáng
zhī jīn chóu yún hēi   tiě jiāng jūn jīn zuò lēi hàn shé shí jiàn xióng   qín 鹿 yīng nán běi
shān xià huā kāi hóng   huā xià qiān tóu 鹿 yǎng rōng xián huā xiàn huáng miàn lǎo   xié qún shí qīng lián gōng
wén dào qīng shuāng luò lín   jīn dīng dīng jīng niǎo 宿 qiān nián bái fēi guī   shī què cháng sōng jiù shí 绿
jūn jīn zuò kàn lóu shàng tou   yùn shī zhōu píng gāo lǎn qīng wèi liǎo   shì zhòng xuān shēng yuǎn chóu
míng cháo gèng dōng shān   kuǐ lěi zhōng guān jìng jiǔ huā yàn yàn fàn chāng yáng   zuì guī shàng lóu tóu