杏殤

唐代 孟郊
凍手莫弄珠,弄珠珠易飛。驚霜莫翦春,翦春無光輝。 零落小花乳,斕斑昔嬰衣。拾之不盈把,日暮空悲歸。 地上空拾星,枝上不見花。哀哀孤老人,戚戚無子家。 豈若沒水鳧,不如拾巢鴉。浪鷇破便飛,風雛裊相夸。 芳嬰不復生,向物空悲嗟。 應是一線淚,入此春木心。枝枝不成花,片片落翦金。 春壽何可長,霜哀亦已深。常時洗芳泉,此日洗淚襟。 兒生月不明,兒死月始光。兒月兩相奪,兒命果不長。 如何此英英,亦為吊蒼蒼。甘為墮地塵,不為末世芳。 踏地恐土痛,損彼芳樹根。此誠天不知,翦棄我子孫。 垂枝有千落,芳命無一存。誰謂生人家,春色不入門。 冽冽霜殺春,枝枝疑纖刀。木心既零落,山竅空呼號。 班班落地英,點點如明膏。始知天地間,萬物皆不牢。 哭此不成春,淚痕三四斑。失芳蝶既狂,失子老亦孱。 且無生生力,自有死死顏。靈鳳不銜訴,誰為扣天關。 此兒自見災,花發多不諧。窮老收碎心,永夜抱破懷。 聲死更何言,意死不必喈。病叟無子孫,獨立猶束柴。 霜似敗紅芳,剪啄十數雙。參差呻細風,噞喁沸淺江。 泣凝不可消,恨壯難自降。空遺舊日影,怨彼小書窗。
dòng shǒu nòng zhū   nòng zhū zhū fēi jīng shuāng jiǎn chūn   jiǎn chūn guāng huī
líng luò xiǎo huā   lán bān yīng shí zhī yíng   kōng bēi guī
shàng kōng shí xīng   zhī shàng jiàn huā āi āi lǎo rén   zi jiā
ruò méi shuǐ   shí cháo làng kòu biàn 便 fēi   fēng chú niǎo xiāng kuā
fāng yīng shēng   xiàng kōng bēi jiē
yìng shì xiàn lèi   chūn xīn zhī zhī chéng huā   piàn piàn luò jiǎn jīn
chūn shòu zhǎng   shuāng āi shēn cháng shí fāng quán   lèi jīn
ér shēng yuè míng   ér yuè shǐ guāng ér yuè liǎng xiāng duó   ér mìng guǒ zhǎng
yīng yīng   wèi diào cāng cāng gān wèi duò chén   wéi shì fāng
kǒng tòng   sǔn fāng shù gēn chéng tiān zhī   jiǎn sūn
chuí zhī yǒu qiān luò   fāng mìng cún shuí wèi shēng rén jiā   chūn mén
liè liè shuāng shā chūn   zhī zhī xiān dāo xīn líng luò   shān qiào kōng háo
bān bān luò yīng   diǎn diǎn míng gāo shǐ zhī tiān jiān   wàn jiē láo
chéng chūn   lèi hén sān bān shī fāng dié kuáng   shī zi lǎo càn
qiě shēng shēng   yǒu yán líng fèng xián   shuí wèi kòu tiān guān
ér xiàn zāi   huā duō xié qióng lǎo shōu suì xīn   yǒng bào huái
shēng gèng yán   jiē bìng sǒu sūn   yóu shù chái
shuāng shì bài hóng fāng   jiǎn zhuó shí shù shuāng cēn shēn fēng   yǎn yóng fèi qiǎn jiāng
níng xiāo   hèn zhuàng nán jiàng kōng jiù yǐng   yuàn xiǎo shū chuāng