杏殇

唐代 孟郊
冻手莫弄珠,弄珠珠易飞。惊霜莫翦春,翦春无光辉。 零落小花乳,斓斑昔婴衣。拾之不盈把,日暮空悲归。 地上空拾星,枝上不见花。哀哀孤老人,戚戚无子家。 岂若没水凫,不如拾巢鸦。浪鷇破便飞,风雏袅相夸。 芳婴不复生,向物空悲嗟。 应是一线泪,入此春木心。枝枝不成花,片片落翦金。 春寿何可长,霜哀亦已深。常时洗芳泉,此日洗泪襟。 儿生月不明,儿死月始光。儿月两相夺,儿命果不长。 如何此英英,亦为吊苍苍。甘为堕地尘,不为末世芳。 踏地恐土痛,损彼芳树根。此诚天不知,翦弃我子孙。 垂枝有千落,芳命无一存。谁谓生人家,春色不入门。 冽冽霜杀春,枝枝疑纤刀。木心既零落,山窍空呼号。 班班落地英,点点如明膏。始知天地间,万物皆不牢。 哭此不成春,泪痕三四斑。失芳蝶既狂,失子老亦孱。 且无生生力,自有死死颜。灵凤不衔诉,谁为扣天关。 此儿自见灾,花发多不谐。穷老收碎心,永夜抱破怀。 声死更何言,意死不必喈。病叟无子孙,独立犹束柴。 霜似败红芳,剪啄十数双。参差呻细风,噞喁沸浅江。 泣凝不可消,恨壮难自降。空遗旧日影,怨彼小书窗。
dòng shǒu nòng zhū   nòng zhū zhū fēi jīng shuāng jiǎn chūn   jiǎn chūn guāng huī
líng luò xiǎo huā   lán bān yīng shí zhī yíng   kōng bēi guī
shàng kōng shí xīng   zhī shàng jiàn huā āi āi lǎo rén   zi jiā
ruò méi shuǐ   shí cháo làng kòu biàn 便 fēi   fēng chú niǎo xiāng kuā
fāng yīng shēng   xiàng kōng bēi jiē
yìng shì xiàn 线 lèi   chūn xīn zhī zhī chéng huā   piàn piàn luò jiǎn jīn
chūn shòu 寿 zhǎng   shuāng āi shēn cháng shí fāng quán   lèi jīn
ér shēng yuè míng   ér yuè shǐ guāng ér yuè liǎng xiāng duó   ér mìng guǒ zhǎng
yīng yīng   wèi diào cāng cāng gān wèi duò chén   wéi shì fāng
kǒng tòng   sǔn fāng shù gēn chéng tiān zhī   jiǎn sūn
chuí zhī yǒu qiān luò   fāng mìng cún shuí wèi shēng rén jiā   chūn mén
liè liè shuāng shā chūn   zhī zhī xiān dāo xīn líng luò   shān qiào kōng háo
bān bān luò yīng   diǎn diǎn míng gāo shǐ zhī tiān jiān   wàn jiē láo
chéng chūn   lèi hén sān bān shī fāng dié kuáng   shī zi lǎo càn
qiě shēng shēng   yǒu yán líng fèng xián   shuí wèi kòu tiān guān
ér xiàn zāi   huā duō xié qióng lǎo shōu suì xīn   yǒng bào huái 怀
shēng gèng yán   jiē bìng sǒu sūn   yóu shù chái
shuāng shì bài hóng fāng   jiǎn zhuó shí shù shuāng cēn shēn fēng   yǎn yóng fèi qiǎn jiāng
níng xiāo   hèn zhuàng nán jiàng kōng jiù yǐng   yuàn xiǎo shū chuāng