秋日雜詩 其一

清代 邊連寶
秋風肅以清,策策鳴窗紙。中有兀坐人,幽憂漫不理。 索之無其端,覓之無其委。既同亂繭絲,復似洪河水。 浩淼絕垠堮,澒洞少涯涘。何以消遣之,惟有杜康耳。 一從斷酒來,誰復發我齒。
qiū fēng qīng   míng chuāng zhǐ zhōng yǒu zuò rén   yōu yōu màn
suǒ zhī duān   zhī wěi tóng luàn jiǎn   shì hóng shuǐ
hào miǎo jué yín è   hòng dòng shǎo xiāo qiǎn zhī   wéi yǒu kāng ěr
cóng duàn jiǔ lái   shuí chǐ