秋日杂诗 其一

清代 边连宝
秋风肃以清,策策鸣窗纸。中有兀坐人,幽忧漫不理。 索之无其端,觅之无其委。既同乱茧丝,复似洪河水。 浩淼绝垠堮,澒洞少涯涘。何以消遣之,惟有杜康耳。 一从断酒来,谁复发我齿。
qiū fēng qīng   míng chuāng zhǐ zhōng yǒu zuò rén   yōu yōu màn
suǒ zhī duān   zhī wěi tóng luàn jiǎn   shì hóng shuǐ
hào miǎo jué yín è   hòng dòng shǎo xiāo qiǎn zhī   wéi yǒu kāng ěr
cóng duàn jiǔ lái   shuí chǐ 齿