閨情 倦繡

宋代 張玉娘
綠窗春睡起常遲,繡罷鴛鴦聽子規。斜倚睡屏閒悵望,慵臨鸞鏡獨支頤。 工餘綵線日空永,愁伴珊瑚夢已違。細數目前花落盡,傷心都付不言時。
chuāng chūn shuì cháng chí   xiù yuān yāng tīng guī xié shuì píng xián chàng wàng   yōng lín luán jìng zhī
gōng cǎi xiàn kōng yǒng   chóu bàn shān mèng wéi shǔ qián huā luò jǐn   shāng xīn dōu yán shí