闺情 倦绣

宋代 张玉娘
绿窗春睡起常迟,绣罢鸳鸯听子规。斜倚睡屏閒怅望,慵临鸾镜独支颐。 工馀綵线日空永,愁伴珊瑚梦已违。细数目前花落尽,伤心都付不言时。
绿 chuāng chūn shuì cháng chí   xiù yuān yāng tīng guī xié shuì píng xián chàng wàng   yōng lín luán jìng zhī
gōng cǎi xiàn 线 kōng yǒng   chóu bàn shān mèng wéi shǔ qián huā luò jǐn   shāng xīn dōu yán shí