悲哉行

唐代 王昌齡
勿聽白頭吟,人間易憂怨。若非滄浪子,安得從所願。 北上太行山,臨風閱吹萬。長雲數千里,倏忽還膚寸。 觀其微滅時,精意莫能論。百年不容息,是處生意蔓。 始悟海上人,辭君永飛遁。
tīng bái tóu yín   rén jiān yōu yuàn ruò fēi cāng láng   ān cóng suǒ yuàn
běi shàng tài háng shān   lín fēng yuè chuī wàn cháng yún shù qiān   shū hái cùn
guān wēi miè shí   jīng néng lùn bǎi nián róng   shì chù shēng màn
shǐ hǎi shàng rén   jūn yǒng fēi dùn