悲哉行
勿听白头吟,人间易忧怨。若非沧浪子,安得从所愿。
北上太行山,临风阅吹万。长云数千里,倏忽还肤寸。
观其微灭时,精意莫能论。百年不容息,是处生意蔓。
始悟海上人,辞君永飞遁。
wù
勿
tīng
听
bái
白
tóu
头
yín
吟
,
rén
人
jiān
间
yì
易
yōu
忧
yuàn
怨
。
。
ruò
若
fēi
非
cāng
沧
láng
浪
zǐ
子
,
ān
安
dé
得
cóng
从
suǒ
所
yuàn
愿
。
。
běi
北
shàng
上
tài
太
háng
行
shān
山
,
lín
临
fēng
风
yuè
阅
chuī
吹
wàn
万
。
。
cháng
长
yún
云
shù
数
qiān
千
lǐ
里
,
shū
倏
hū
忽
hái
还
fū
肤
cùn
寸
。
。
guān
观
qí
其
wēi
微
miè
灭
shí
时
,
jīng
精
yì
意
mò
莫
néng
能
lùn
论
。
。
bǎi
百
nián
年
bù
不
róng
容
xī
息
,
shì
是
chù
处
shēng
生
yì
意
màn
蔓
。
。
shǐ
始
wù
悟
hǎi
海
shàng
上
rén
人
,
cí
辞
jūn
君
yǒng
永
fēi
飞
dùn
遁
。
。