和邹公瑾留别二首 其一
新阳被芳甸,轻暑却馀寒。时序有代谢,形役何足叹。
纵浪比云萍,总囿大化间。苟能笃情好,意气增巍山。
忆在渝水侧,握手成交欢。乍离忽复合,嗜好同咸酸。
几回凭尺素,写此铁石肝。千里固匪遥,心在会岂难。
xīn
新
yáng
阳
bèi
被
fāng
芳
diàn
甸
,
qīng
轻
shǔ
暑
què
却
yú
馀
hán
寒
。
。
shí
时
xù
序
yǒu
有
dài
代
xiè
谢
,
xíng
形
yì
役
hé
何
zú
足
tàn
叹
。
。
zòng
纵
làng
浪
bǐ
比
yún
云
píng
萍
,
zǒng
总
yòu
囿
dà
大
huà
化
jiān
间
。
。
gǒu
苟
néng
能
dǔ
笃
qíng
情
hǎo
好
,
yì
意
qì
气
zēng
增
wēi
巍
shān
山
。
。
yì
忆
zài
在
yú
渝
shuǐ
水
cè
侧
,
wò
握
shǒu
手
chéng
成
jiāo
交
huān
欢
。
。
zhà
乍
lí
离
hū
忽
fù
复
hé
合
,
shì
嗜
hào
好
tóng
同
xián
咸
suān
酸
。
。
jǐ
几
huí
回
píng
凭
chǐ
尺
sù
素
,
xiě
写
cǐ
此
tiě
铁
shí
石
gān
肝
。
。
qiān
千
lǐ
里
gù
固
fěi
匪
yáo
遥
,
xīn
心
zài
在
huì
会
qǐ
岂
nán
难
。
。