罪松

唐代 孟郊
雖為青松姿,霜風何所宜。二月天下樹,綠於青松枝。 勿謂賢者喻,勿謂愚者規。伊呂代封爵,夷齊終身飢。 彼曲既在斯,我正實在茲。涇流合渭流,清濁各自持。 天令設四時,榮衰有常期。榮合隨時榮,衰合隨時衰。 天令既不從,甚不敬天時。松乃不臣木,青青獨何為。
suī wèi qīng sōng 姿   shuāng fēng suǒ èr yuè tiān xià shù   qīng sōng zhī
wèi xián zhě   wèi zhě guī dài fēng jué   zhōng shēn
zài   zhèng shí zài jīng liú wèi liú   qīng zhuó chí
tiān lìng shè shí   róng shuāi yǒu cháng róng suí shí róng   shuāi suí shí shuāi
tiān lìng cóng   shén jìng tiān shí sōng nǎi chén   qīng qīng wéi