自詠三首

唐代 盧仝
為報玉川子,知君未是賢。低頭雖有地,仰面輒無天。 骨肉清成瘦,萵蔓老覺膻。家書與心事,相伴過流年。 盧子躘踵也,賢愚總莫驚。蚊虻當家口,草石是親情。 萬卷堆胸朽,三光撮眼明。翻悲廣成子,閒氣說長生。 物外無知己,人間一癖王。生涯身是夢,耽樂酒為鄉。 日月黏髭鬚,雲山鎖肺腸。愚公只公是,不用謾驚張。
wèi bào chuān   zhī jūn wèi shì xián tóu suī yǒu   yǎng miàn zhé tiān
ròu qīng chéng shòu   màn lǎo jué shān jiā shū xīn shì   xiāng bàn guò liú nián
zi lóng zhǒng   xián zǒng jīng wén méng dāng jiā kǒu   cǎo shí shì qīn qíng
wàn juàn duī xiōng xiǔ   sān guāng cuō yǎn míng fān bēi guǎng chéng   xián shuō cháng shēng
wài zhī   rén jiān wáng shēng shēn shì mèng   dān jiǔ wèi xiāng
yuè nián   yún shān suǒ fèi cháng gōng zhǐ gōng shì   yòng mán jīng zhāng