自笑

宋代 郭祥正
自笑姑溪客,還投瘴海邊。不才無進路,多病復殘年。 欲種千竿竹,將求二頃田。人生底事足,且愛酒涓涓。
xiào   hái tóu zhàng hǎi biān cái jìn duō   bìng cán nián    
zhǒng qiān gān 竿 zhú   jiāng qiú èr qǐng tián rén shēng shì qiě   ài jiǔ juān juān