自遣二首 其一

元代 杜仁傑
少日襟懷悔自豪,暮年志節詎須高。敢將議論輕疑孟,閒得工夫細和陶。 酒盡枯腸還磊礧,詩成白髮轉刁騷。皇天汲汲誠何意,也共人生一體勞。
shǎo jīn huái huǐ háo   nián zhì jié gāo gǎn jiāng lùn qīng mèng xián   de gōng táo    
jiǔ jǐn cháng hái lěi léi   shī chéng bái zhuǎn diāo sāo huáng tiān chéng   gòng rén shēng láo