燭影搖紅 又用張材甫韻

宋代 張玉娘
梅雪乍融,單于吹徹寒猶淺。夜從燈下剪春幡,笑罷椒盤宴。 雲母屏開簾卷。放嫦娥、廣寒宮苑。星移銀漢。月滿花衢,繞城弦管。 □□□□,譙樓一任更籌換。錦霞銀樹玉橋聯,誰道蓬山遠。 可是紫簫聲斷。漫懊恨、春宵苦短。不堪回首,照□芙蕖,斷腸鴻雁。
méi xuě zhà róng   chán chuī chè hán yóu qiǎn cóng dēng xià jiǎn chūn fān   xiào jiāo pán yàn
yún píng kāi lián juǎn fàng cháng é guǎng hán gōng yuàn xīng yín hàn yuè mǎn 滿 huā   rào chéng xián guǎn
          qiáo lóu rèn gēng chóu huàn jǐn xiá yín shù qiáo lián   shuí dào péng shān yuǎn
shì xiāo shēng duàn màn ào hèn chūn xiāo duǎn kān huí shǒu   zhào     duàn cháng hóng yàn