諸官游招隱寺

唐代 王昌齡
山館人已空,青蘿換風雨。自從永明世,月向龍宮吐。 鑿井長幽泉,白雲今如古。應真坐松柏,錫杖掛窗戶。 口雲七十餘,能救諸有苦。回指岩樹花,如聞道場鼓。 金色身壞滅,真如性無主。僚友同一心,清光遣誰取。
shān guǎn rén kōng   qīng luó huàn fēng cóng yǒng míng shì   yuè xiàng lóng gōng
záo jǐng zhǎng yōu quán   bái yún jīn yìng zhēn zuò sōng bǎi   zhàng guà chuāng hu
kǒu yún shí   néng jiù zhū yǒu huí zhǐ yán shù huā   wén dào chǎng
jīn shēn huài miè   zhēn xìng zhǔ liáo yǒu tóng xīn   qīng guāng qiǎn shuí