舟中聽琴

宋代 蘇轍
江流浩浩群動息,琴聲琅琅中夜鳴。 水深天闊音響遠,仰視牛斗皆従橫。 昔有至人愛奇曲,學之三歲終無成。 一朝隨師過滄海,留置絕島不復迎。 終年見怪心自感,海水震掉魚龍驚。 翻迴蕩潏有遺韻,琴意忽忽従此生。 師來迎笑問所得,撫手無言心已明。 世人囂囂好絲竹,撞鐘擊鼓浪謂榮。 安知江琴韻超絕,擺耳大笑不肯聽。
jiāng liú hào hào qún dòng   qín shēng láng láng zhōng míng  
shuǐ shēn tiān kuò yīn xiǎng yuǎn   yǎng shì niú dòu jiē cóng héng  
yǒu zhì rén ài   xué zhī sān suì zhōng chéng  
zhāo suí shī guò cāng hǎi   liú zhì jué dǎo yíng  
zhōng nián jiàn guài xīn gǎn   hǎi shuǐ zhèn diào lóng jīng  
fān huí dàng jué yǒu yùn   qín cóng shēng  
shī lái yíng xiào wèn suǒ de   shǒu yán xīn míng  
shì rén xiāo xiāo hǎo zhú   zhuàng zhōng làng wèi róng  
ān zhī jiāng qín yùn chāo jué   bǎi ěr xiào kěn tīng