重和四首 其四

明代 釋函可
遠磧留天地,無言雪一庭。正襟坐古哲,開戶看滄溟。 虎跡任來去,人情半醉醒。老僧應不厭,多病怯疏欞。
yuǎn liú tiān   yán xuě tíng zhèng jīn zuò zhé kāi   kàn cāng míng    
rèn lái   rén qíng bàn zuì xǐng lǎo sēng yīng yàn duō   bìng qiè shū líng