鷓鴣天·元宵後獨酌

明代 楊慎
千點寒梅曉角中,一番春信畫樓東。收燈庭院遲遲月,落索鞦韆翦翦風。 魚雁杳,水雲重,異鄉節序恨匆匆。當歌幸有金陵子,翠斝清尊莫放空。
qiān diǎn hán méi xiǎo jiǎo zhōng   fān chūn xìn huà lóu dōng shōu dēng tíng yuàn chí chí yuè   luò suǒ qiū qiān jiǎn jiǎn fēng
yàn yǎo   shuǐ yún zhòng   xiāng jié hèn cōng cōng dāng xìng yǒu jīn líng zi   cuì jiǎ qīng zūn fàng kōng

注釋

  • 落索:冷落蕭索。翦翦:形容風輕微而帶寒意。
  • 魚雁:指書信。金陵子:歌女。斝:古代酒器。

注釋

落索:冷落蕭索。翦翦:形容風輕微而帶寒意。
魚雁:指書信。
金陵子:歌女。
斝(jiǎ):古代酒器。

賞析

  此詞寫元宵節後的獨酌思鄉。「遲遲月」與「翦翦風」,點綴出早春夜晚的清寒,也烘托出懷鄉的愁緒。末兩句以歌酒故作寬解,更見鄉愁的深摯婉曲。