鷓鴣天
引出秋光滿苑詩,露葵霜菊恰宜時。清余半璧尤堪惜,碎潑涼珠竟未知。
天不管,自成痴,恍同仙侶坐瑤池。碧桃開過青春界,一任西風笑丑枝。
yǐn
引
chū
出
qiū
秋
guāng
光
mǎn
滿
yuàn
苑
shī
詩
,
lù
露
kuí
葵
shuāng
霜
jú
菊
qià
恰
yí
宜
shí
時
。
。
qīng
清
yú
余
bàn
半
bì
璧
yóu
尤
kān
堪
xī
惜
,
suì
碎
pō
潑
liáng
涼
zhū
珠
jìng
竟
wèi
未
zhī
知
。
。
tiān
天
bù
不
guǎn
管
,
zì
自
chéng
成
chī
痴
,
huǎng
恍
tóng
同
xiān
仙
lǚ
侶
zuò
坐
yáo
瑤
chí
池
。
。
bì
碧
táo
桃
kāi
開
guò
過
qīng
青
chūn
春
jiè
界
,
yī
一
rèn
任
xī
西
fēng
風
xiào
笑
chǒu
丑
zhī
枝
。
。