贈薛播州詩 其十

隋代 楊素
北風吹故林,秋聲不可聽。雁飛窮海寒,鶴唳霜皋淨。 含毫心未傳,聞音路猶夐。唯有孤城月,徘徊獨臨映。 弔影余自憐,安知我疲病。
běi fēng chuī lín   qiū shēng tīng yàn fēi qióng hǎi hán   shuāng gāo jìng
hán háo xīn wèi chuán   wén yīn yóu xiòng wéi yǒu chéng yuè   pái huái lín yìng
diào yǐng lián   ān zhī bìng