贈仙山剛公新創香林

宋代 王柏
佛說菩提泉,其性本澄澈。 人乃無蕪穢,誰能還瑩潔。 我觀浸碧泉,泓渟貯芳冽。 恰如老師心,風止雲跡滅。 憶昔著詩句,無乃太疎拙。 彈指二十年,相看頭已雪。 老師闢新軒,眼方頗虛徹。 得得穴山竇,一脈引幽絕。 清泚貫花徑,冷暖資眾啜。 一動一以靜,誰盈復誰竭。 水性本不殊,地勢差有別。 即此兩水間,儘是廣長舌。 學子來問話,當以無說說。 但見香林香,薰蒸千萬葉。
shuō quán   xìng běn chéng chè  
rén nǎi huì   shuí néng hái yíng jié  
guān jìn quán   hóng tíng zhù fāng liè  
qià lǎo shī xīn   fēng zhǐ yún miè  
zhù shī   nǎi tài shū zhuō  
tán zhǐ èr shí nián   xiāng kàn tou xuě  
lǎo shī xīn xuān   yǎn fāng chè  
de de xué shān dòu   mài yǐn yōu jué  
qīng guàn huā jìng   lěng nuǎn zhòng chuài  
dòng jìng   shuí yíng shuí jié  
shuǐ xìng běn shū   shì chà yǒu bié  
liǎng shuǐ jiān   jìn shì guǎng cháng shé  
xué lái wèn huà   dāng shuō shuo  
dàn jiàn xiāng lín xiāng   xūn zhēng qiān wàn