贈僧二首

唐代 顧況
家住義興東舍溪,溪邊莎草雨無泥。 上人一向心入定,春鳥年年空自啼。 出頭皆是新年少,何處能容老病翁。 更把浮榮喻生滅,世間無事不虛空。
jiā zhù xīng dōng shě   biān suō cǎo
shàng rén xiàng xīn dìng   chūn niǎo nián nián kōng
chū tóu jiē shì xīn nián shào   chǔ néng róng lǎo bìng wēng
gèng róng shēng miè   shì jiān shì kōng