贈鏡齋徐相士

宋代 文天祥
鄒忌不如徐公美,引鏡自窺得真是。 門下食客才有求,昏昏便與妻妾比。 徐家耳孫卻不然,自名一鏡京師市。 世人無用看青銅,此君雙眼明秋水。 君以無求游公卿,勿令此鏡生瑕滓。 碟子大面何難知,從今光照二百里。
zōu gōng měi   yǐn jìng kuī zhēn shi
mén xià shí cái yǒu qiú   hūn hūn biàn 便 qiè
jiā ěr sūn què rán   míng jìng jīng shī shì
shì rén yòng kàn qīng tóng   jūn shuāng yǎn míng qiū shuǐ
jūn qiú yóu gōng qīng   lìng jìng shēng xiá
dié zi miàn nán zhī   cóng jīn guāng zhào èr bǎi