玉蝴蝶·為甚夜來添病

宋代 佚名
為甚夜來添病,強臨寶鏡,憔悴嬌慵。一任釵橫鬢亂,永日薰風。惱脂消榴紅徑里,羞玉減蝶粉叢中。思悠悠,垂簾獨坐,傳遍熏籠。 朦朧。玉人不見,羅裁囊寄,錦寫箋封。約在春歸,夏來依舊各西東。粉牆花影來疑是,羅帳雨夢斷成空。最難忘,屏邊瞥見,野外相逢。
wéi shèn lái tiān bìng   qiáng lín bǎo jìng   qiáo cuì jiāo yōng rèn chāi héng bìn luàn   yǒng xūn fēng nǎo zhī xiāo liú hóng jìng   xiū jiǎn dié fěn cóng zhōng yōu yōu   chuí lián zuò   chuán biàn xūn lóng
méng lóng rén jiàn   luó cái náng   jǐn xiě jiān fēng yuē zài chūn guī   xià lái jiù 西 dōng fěn qiáng huā yǐng lái shì   luó zhàng mèng duàn chéng kōng zuì nán wàng   píng biān piē jiàn   wài xiāng féng

注釋

  • 薰風:南風。熏籠:作薰香及烘乾之用。唐白居易《後宮詞》:「紅顏未老恩先斷,斜倚熏籠坐到明。」

注釋

①薰風:南風。
②熏籠:作薰香及烘乾之用。唐白居易《後宮詞》:「紅顏未老恩先斷,斜倚熏籠坐到明。」

評解

  此詞寫春閨懷人。上片言閨中無聊,強臨寶鏡。憔悴嬌慵,懶於梳妝。垂簾獨坐,倚遍熏籠。下片寫懷人之情。玉人不見,錦書頻寄,約在春歸,今已入夏,不見歸來。粉牆花影,羅帳夢斷,添人愁思。「最難忘」三句,寫出了作者的一片深情與相思之苦。全詞抒情宛轉柔媚,構思精巧細膩。