【越調】小桃紅 瓊龍燈

元代 湯舜民
誰將香雪制芳叢?表里清輝瑩。照破揚州舊時夢,玉玲瓏,粉溶酥暖丹心重。 堂深夜水,影搖枝動,吹滅一簾風。 春情 嬌娥一捻粉團香,搭伏定牙床上。雨魄雲魂恣飄蕩,喚才郎,攻書獨坐何情 況?看看的月臨繡窗,寒生羅帳,睡早些又何妨? 姚江夜泊 江風吹雨響颼,寒滲青衫透。花燭銀台玉蟲瘦,敉更籌,客窗正是愁時候。 十年浪遊,幾家觀□,□□□心頭。 姑蘇感懷二首 孤城一帶鎖寒涸,芳草青青遍。閒煞誰家舊庭院,最悽然,飛飛總是南來燕。 猶兀自垂楊路邊,斷橋前面,都纜著送窮船。 姑蘇台上望姑蘇,一片青無數。小雨殘紅日將暮,接吾廬,白雲不斷愁來路。 花間杜宇,天邊孤鶩,脫板的望鄉圖。 吳興晚眺 夕陽樓閣蘸平湖,影浸粼粼綠。人在雕欄最高處,指城隅,淺山一簇浮寒玉。 黃梅釀雨,白雲籠樹,一幅范寬圖。
shuí jiāng xiāng xuě zhì fāng cóng   biǎo qīng huī yíng zhào yáng zhōu jiù shí mèng   líng lóng   fěn róng nuǎn dān xīn zhòng
táng shēn shuǐ   yǐng yáo zhī dòng   chuī miè lián fēng 。      chūn qíng
jiāo é niǎn fěn tuán xiāng   dìng chuáng shàng yún hún piāo dàng   huàn cái láng   gōng shū zuò qíng
kuàng   kàn kàn de yuè lín xiù chuāng   hán shēng luó zhàng   shuì zǎo xiē yòu fáng       ?  yáo jiāng
jiāng fēng chuī xiǎng sōu     hán shèn qīng shān tòu huā zhú yín tái chóng shòu   gēng chóu   chuāng zhèng shì chóu shí hou
shí nián làng yóu   jiā guān           xīn tóu 。      gǎn huái èr shǒu
chéng dài suǒ hán   fāng cǎo qīng qīng biàn xián shā shuí jiā jiù tíng yuàn   zuì rán   fēi fēi zǒng shì nán lái yàn
yóu chuí yáng biān   duàn qiáo qián miàn   dōu lǎn zhe sòng qióng chuán
tái shàng wàng   piàn qīng shù xiǎo cán hóng jiāng   jiē   bái yún duàn chóu lái
huā jiān   tiān biān   tuō bǎn de wàng xiāng 。      xīng wǎn tiào
yáng lóu zhàn píng   yǐng jìn lín lín rén zài diāo lán zuì gāo chù   zhǐ chéng   qiǎn shān hán
huáng méi niàng   bái yún lóng shù   fàn kuān