【越調】柳營曲 賞春

元代 吳西逸
花艷冶,柳欹斜,粉牆低畫樓人困也。庭院星列,羅綺雲疊,簇簇鬧蜂蝶。 紫霞杯我輩豪俠,綠雲鬟仕女奇絕。烏絲欄看醉草,紅牙板唱聲揭。別,同載七 香車。 避暑偶成 共翠娥,酌金波,湖上晚風搖芰荷。絲管情多,簾幕涼過,暑氣盡消磨。扇 停風幾縷柔歌,襪凌波一掬香羅。醉魂偏浩蕩,詩興費吟哦。睃,老子正婆娑。 秋閨 籠太纖,拜銀蟾,恰團圓幾時雲又掩。塵淡妝奩,風透朱簾,無語望雕檐。 博山爐香冷慵添。陽春曲唱和難タ。新涼開扇影,清恨蹙眉尖。嫌,何處可消淹?
huā yàn   liǔ xié   fěn qiáng huà lóu rén kùn tíng yuàn xīng liè   luó yún dié   nào fēng dié
xiá bēi bèi háo xiá   yún huán shì jué lán kàn zuì cǎo   hóng bǎn chàng shēng jiē bié   tóng zǎi
xiāng chē 。      shǔ ǒu chéng
gòng cuì é   zhuó jīn   shàng wǎn fēng yáo guǎn qíng duō   lián liáng guò   shǔ jìn xiāo shàn
tíng fēng róu   líng xiāng luó zuì hún piān hào dàng   shī xìng fèi yín é suō   lǎo zi zhèng suō 。      qiū guī
lóng tài xiān   bài yín chán   qià tuán yuán shí yún yòu yǎn chén dàn zhuāng lián   fēng tòu zhū lián   wàng diāo yán
shān xiāng lěng yōng tiān yáng chūn chàng nán   xīn liáng kāi shàn yǐng   qīng hèn méi jiān xián   chǔ xiāo yān