有懷正仲還雁峰詩

宋代 舒岳祥
松聲夜半如傾瀑,憶坐西齋共不眠。 一鼓輕雷驚蟄後,細篩微雨落梅天。 臨流欲渡還休笑,送客歸來始惘然。 掩卷有誰知此意,一窗新綠待啼鵑。
sōng shēng bàn qīng   zuò 西 zhāi gòng mián  
qīng léi jīng zhé hòu   shāi wēi luò méi tiān  
lín liú hái xiū xiào   sòng guī lái shǐ wǎng rán  
yǎn juàn yǒu shéi zhī   chuāng xīn dài juān