詠竹 風

宋代 張玉娘
滿庭修竹動秋風,掠地無痕一徑通。影弄綠窗金瑣碎,聲歸寶瑟玉玲瓏。 流雲不礙湘妃佩,隔水還疑蔡女桐。曲罷豈知鸞鶴在,翠霞飛去玉台空。
mǎn 滿 tíng xiū zhú dòng qiū fēng   lüě hén jìng tōng yǐng nòng chuāng jīn suǒ suì   shēng guī bǎo líng lóng
liú yún ài xiāng fēi pèi   shuǐ hái cài tóng zhī luán zài   cuì xiá fēi tái kōng