永遇樂·秋色方濃

宋代 李綱
秋色方濃,好天涼夜,風雨初霽。缺月如鉤,微雲半掩,的燦星河碎。爽來軒戶,涼生枕簟,夜永悄然無寐。起徘徊,憑欄凝佇,片時萬情千意。江湖倦客,年來衰病,坐嘆歲華空逝。往事成塵,新愁似鎖,誰是知心底。五陵蕭瑟,中原杳杳,但有滿襟清淚。燭蘭缸,呼童取酒,且圖徑醉。
qiū fāng nóng   hǎo tiān liáng   fēng chū quē yuè gōu   wēi yún bàn yǎn   de càn xīng suì shuǎng lái xuān   liáng shēng zhěn diàn   yǒng qiǎo rán mèi pái huái   píng lán níng zhù   piàn shí wàn qíng qiān jiāng juàn   nián lái shuāi bìng   zuò tàn suì huá kōng shì wǎng shì chéng chén   xīn chóu shì suǒ   shuí shì zhī xīn líng xiāo   zhōng yuán yǎo yǎo   dàn yǒu mǎn 滿 jīn qīng lèi zhú lán gāng   tóng jiǔ   qiě jìng zuì