詠懷六首

南北朝 庾信
其一 楚材稱晉用, 秦臣即趙冠。 離宮延子產, 羈旅接陳完。 寓衛非所寓, 安齊獨未安。 雪泣悲去魯, 悽然憶相韓。 唯彼窮途慟, 知余行路難。 其二 疇昔國土遇, 生平知己恩。 直言珠可吐, 寧知炭欲吞。 一顧重尺璧, 千金輕一言。 悲傷劉孺子, 悽愴史皇孫。 無因同武騎, 歸守霸陵園。 其三 榆關斷音信, 漢使絕經過。 胡笳落淚曲, 羌笛斷腸歌。 纖腰減束素, 別淚損橫波。 恨心終不歇, 紅顏無復多。 枯木期填海, 青山望斷河。 其四 搖落秋為氣, 淒涼多怨情。 啼枯湘水竹, 哭壞杞梁城。 天亡遭憤戰, 日蹙值愁兵。 直虹朝映壘, 長星夜落營。 楚歌饒恨曲, 南風多死聲。 眼前一杯酒, 誰論身後名。 其五 周王逢鄭忿, 楚後值秦冤。 梯衝已鶴列, 冀馬忽雲屯。 武安檐瓦振, 昆陽猛獸奔。 流星夕照鏡, 烽火夜燒原。 古獄饒冤氣, 空亭多枉魂。 天道或可問, 微兮不忍言。 其六 日色臨平樂, 風光滿上蘭。 南國美人去, 東家棗樹完。 抱松傷別鶴, 向鏡絕孤鸞。 不言登隴首, 唯得望長安。
chǔ cái chēng jìn yòng  
qín chén zhào guān
gōng yán chǎn  
jiē chén wán
wèi fēi suǒ  
ān wèi ān
xuě bēi  
rán xiāng hán
wéi qióng tòng  
zhī xíng nán
èr
chóu guó  
shēng píng zhī ēn
zhí yán zhū  
níng zhī tàn tūn
zhòng chǐ  
qiān jīn qīng yán
bēi shāng liú  
chuàng shǐ huáng sūn
yīn tóng  
guī shǒu líng yuán
sān
guān duàn yīn xìn  
hàn shǐ 使 jué jīng guò
jiā luò lèi  
qiāng duàn cháng
xiān yāo jiǎn shù  
bié lèi sǔn héng
hèn xīn zhōng xiē  
hóng yán duō
tián hǎi  
qīng shān wàng duàn
yáo luò qiū wéi  
liáng duō yuàn qíng
xiāng shuǐ zhú  
huài liáng chéng
tiān wáng zāo fèn zhàn  
zhí chóu bīng
zhí hóng cháo yìng lěi  
cháng xīng luò yíng
chǔ ráo hèn  
nán fēng duō shēng
yǎn qián bēi jiǔ  
shuí lùn shēn hòu míng
zhōu wáng féng zhèng fèn 忿  
chǔ hòu zhí qín yuān
chōng liè  
yún tún
ān yán zhèn  
kūn yáng měng shòu bēn
liú xīng zhào jìng  
fēng huǒ shāo yuán
ráo yuān  
kōng tíng duō wǎng hún
tiān dào huò wèn  
wēi rěn yán
liù
lín píng  
fēng guāng mǎn 滿 shàng lán
nán guó měi rén  
dōng jiā zǎo shù wán
bào sōng shāng bié  
xiàng jìng jué luán
yán dēng lǒng shǒu  
wéi wàng cháng ān