尹子漸哀辭

宋代 蘇舜欽
漂流江湖外,負罪氣慘悽。況聞故人死,驚呼不成啼。 當案舍匕箸,緬懷大河西。箴言尚在耳,鏗若環佩隨。 志氣凜已失,神魂飄何之。昔雲死者樂,復以生為悲。 予知達士懷,將以二物齊。今也果何如,無乃往意迷。 荊棘飽雨露,叢蘭委污泥。紫鸞忽腸絕,永年賊狐狸。 天理漭難問,我意多乖暌。哀吟蒼山闊,注目白日低。 不得慟寢門,雪涕江上堤。
piāo liú jiāng wài   zuì cǎn kuàng wén rén   jīng chéng
dāng àn shě zhù   miǎn huái 西 zhēn yán shàng zài ěr   kēng ruò huán pèi suí
zhì lǐn shī   shén hún piāo zhī yún zhě   shēng wèi bēi
zhī shì huái   jiāng èr jīn guǒ   nǎi wǎng
jīng bǎo   cóng lán wěi luán cháng jué   yǒng nián zéi li
tiān mǎng nán wèn   duō guāi kuí āi yín cāng shān kuò   zhù bái
tòng qǐn mén   xuě jiāng shàng