隱士

唐代 孟郊
本末一相返,漂浮不還真。山野多餒士,市井無飢人。 虎豹忌當道,糜鹿知藏身。奈何貪競者,日與患害親。 顏貌歲歲改,利心朝朝新。孰知富生禍,取富不取貧。 寶玉忌出璞,出璞先為塵。松柏忌出山,出山先為薪。 君子隱石壁,道書為我鄰。寢興思其義,澹泊味始真。 陶公自放歸,尚平去有依。草木擇地生,禽鳥順性飛。 青青與冥冥,所保各不違。
běn xiāng fǎn   piāo hái zhēn shān duō něi shì   shì jǐng rén
bào dāng dào   鹿 zhī cáng shēn nài tān jìng zhě   huàn hài qīn
yán mào suì suì gǎi   xīn zhāo zhāo xīn shú zhī shēng huò   pín
bǎo chū   chū xiān wèi chén sōng bǎi chū shān   chū shān xiān wéi xīn
jūn zi yǐn shí   dào shū wèi lín qǐn xīng   dàn wèi shǐ zhēn
táo gōng fàng guī   shàng píng yǒu cǎo shēng   qín niǎo shùn xìng fēi
qīng qīng míng míng   suǒ bǎo wéi