夜坐有懷

唐代 曹鄴
悄悄月出樹,東南若微霜。愁人不成寐,五月夜亦長。 佳期杳天末,骨肉不在旁。年華且有恨,厥體難久康。 人言力耕者,歲旱亦有糧。吾道固如此,安得苦倀倀。
qiāo qiāo yuè chū shù   dōng nán ruò wēi shuāng chóu rén chéng mèi   yuè zhǎng
jiā yǎo tiān   ròu zài páng nián huá qiě yǒu hèn   jué nán jiǔ kāng
rén yán gēng zhě   suì hàn yǒu liáng dào   ān chāng 倀 chāng 倀