宴盧十四南園得園韻

唐代 元希聲
超遙乘暇景,灑散絕浮喧。寫望峰雲出,開襟夏木繁。 野人憐狎鳥,遊子愛芳蓀。臥筱低臨席,驚流注滿園。 □然林下意,琴酌坐忘言。
chāo yáo chéng xiá jǐng   sàn jué xuān xiě wàng fēng yún chū kāi   jīn xià fán    
rén lián xiá niǎo   yóu ài fāng sūn xiǎo lín jīng   liú zhù mǎn yuán 滿    
  rán lín xià   qín zhuó zuò wàng yán