楊氏七哀詩

魏晉 潘岳
漼如葉落樹,邈若雨絕天。雨絕有歸雲,葉落何時連。 山氣冒岡嶺,長風鼓松柏。堂虛聞鳥聲,室暗如日夕。 晝愁奄逮昏,夜思忽終昔。展轉獨悲窮,泣下沾枕席。 人居天地間,飄若遠行客。先後詎能幾,誰能弊金石。
cuǐ luò shù   miǎo ruò jué tiān jué yǒu guī yún   luò shí lián
shān mào gāng lǐng   cháng fēng sōng bǎi táng wén niǎo shēng   shì àn
zhòu chóu yǎn dǎi hūn   zhōng zhǎn zhuǎn bēi qióng   xià zhān zhěn
rén tiān jiān   piāo ruò yuǎn xíng xiān hòu néng   shuí néng jīn shí