昔游詩 其七

宋代 姜夔
揚舲下大江,日日風雨雪。 留滯鰲背洲,十日不得發。 岸冰一尺厚,刀劍觸舟楫。 岩雪一丈深,屹如玉城堞。 同舟二三士,頗壯不恐懾。 蒙氈閉篷臥,波里任傾攧。 晨興視氈上,積雪何皎潔。 欲上不得梯,欲留岸頻裂。 攀援始得上,垃圾人見接。 荒村三兩家,寒苦衣食缺。 買豬祭波神,入市路已絕。 如今得安坐,閒對妻兒說。
yáng líng xià jiāng   fēng xuě  
liú zhì áo bèi zhōu   shí  
àn bīng chǐ hòu   dāo jiàn chù zhōu  
yán xuě zhàng shēn   chéng dié  
tóng zhōu èr sān shì   zhuàng kǒng shè  
méng zhān péng   rèn qīng diān  
chén xīng shì zhān shàng   xuě jiǎo jié  
shàng   liú àn pín liè  
pān yuán shǐ shàng   rén jiàn jiē  
huāng cūn sān liǎng jiā   hán shí quē  
mǎi zhū shén   shì jué  
jīn ān zuò   xián duì ér shuō