惜苦

唐代 孟郊
於鵠值諫議,以球不能官。焦蒙值舍人,以杯不得完。 可惜大雅旨,意此小團欒。名回不敢辨,心轉實是難。 不惜為君轉,轉非君子觀。轉之復轉之,強轉誰能歡。 哀哉虛轉言,不可窮波瀾。
zhí jiàn   qiú néng guān jiāo méng zhí shè rén   bēi wán
zhǐ   xiǎo tuán luán míng huí gǎn biàn   xīn zhuǎn shí shì nán
wèi jūn zhuǎn   zhuǎn fēi jūn zi guān zhuǎn zhī zhuǎn zhī   qiáng zhuǎn shuí néng huān
āi zāi zhuǎn yán   qióng lán