相和歌辭。雜怨三首

唐代 孟郊
夭桃花清晨,游女紅粉新。夭桃花薄暮,游女紅粉故。 樹有百年花,人無一定顏。花送人老盡,人悲花自閒。 貧女鏡不明,寒花日少容。暗蛩有虛織,短線無長縫。 浪水不可照,狂夫不可從。浪水多散影,狂夫多異蹤。 持此一生薄,空成百恨濃。 憶人莫至悲,至悲空自衰。寄人莫翦衣,翦衣未必歸。 朝為雙蒂花,暮為四散飛。花落卻繞樹,遊子不顧期。
yāo táo huā qīng chén   yóu gōng fěn xīn yāo táo huā   yóu gōng fěn
shù yǒu bǎi nián huā   rén dìng yán huā sòng rén lǎo jìn   rén bēi huā xián
pín jìng míng   hán huā shǎo róng àn qióng yǒu zhī   duǎn xiàn zhǎng fèng
làng shuǐ zhào   kuáng cóng làng shuǐ duō sàn yǐng   kuáng duō zōng
chí shēng báo   kōng chéng bǎi hèn nóng
rén zhì bēi   zhì bēi kōng shuāi rén jiǎn   jiǎn wèi guī
cháo wèi shuāng huā   wèi sàn fēi huā luò què rào shù   yóu