戊子秋日哭水波君

宋代 江南雨
一葉悄然墜,秋風正起時。春心猶可待,人事尚能悲。 蹇命憐多夢,生年幸有詩。魂兮何不返,空費斷腸詞。
qiǎo rán zhuì   qiū fēng zhèng shí chūn xīn yóu dài   rén shì shàng néng bēi
jiǎn mìng lián duō mèng   shēng nián xìng yǒu shī hún fǎn   kōng fèi duàn cháng