無悶(雪意)

宋代 王沂孫
陰積龍荒,寒度雁門,西北高樓獨倚。悵短景無多,亂山如此。欲喚飛瓊起舞,怕攪碎、紛紛銀河水。凍雲一片,藏花護玉,未教輕墜。 清致。悄無似。有照水一枝,已攙春意。誤幾度憑欄,莫愁凝睇。應是梨花夢好,未肯放、東風來人世。待翠管、吹破蒼茫,看取玉壺天地。
yīn lóng huāng   hán yàn mén   西 běi gāo lóu chàng duǎn jǐng duō   luàn shān huàn fēi qióng   jiǎo suì fēn fēn yín shuǐ dòng yún piàn   cáng huā   wèi jiào qīng zhuì
qīng zhì qiāo yǒu zhào shuǐ zhī   chān chūn píng lán   chóu níng yìng shì huā mèng hǎo   wèi kěn fàng dōng fēng lái rén shì dài cuì guǎn chuī cāng máng   kàn tiān