聞鶯

唐代 於敖
玉繩河漢曉縱橫,萬籟潛收鶯獨鳴。 能將百囀清心骨,寧止閒窗夢不成。
shéng hàn xiǎo zòng héng   wàn lài qián shōu yīng míng
néng jiāng bǎi zhuàn qīng xīn   níng zhǐ xián chuāng mèng chéng