為劉漫翁老人賦雲月高齋詩

宋代 李壁
嵇康遇王烈,幽憤竟莫攄。 我今識漫翁,轉欲與世疏。 況聞高齋勝,雲月隨卷舒。 息深固以踵,道集其惟虛。 一朝破生死,直到心地初。 嗟我覺既晚,尚收廢棄余。 疑翁乃真契,百里紆柴車。 謂我骨本好,誤落塵寰居。 已障不自解,顧遣他人除。 稽首謝至言,田荒始知畲。 雖微跪履敬,脫粟薦霜蔬。 翁早涉文史,雅意追嚴徐。 中睹世路惡,紛紛臭如帤。 回光述鴻賓,妙解超堪輿。 啟鑰借我讀,怳夢猶華胥。 匪惟見異人,乃復得異書。 窮途有良遇,喜極還欷噓。 居然困韁鎖,阻造焦生廬。 後會豈無日,碧霄攬霞裾。 不見垂天翼,變化本鯤魚。
kāng wáng liè   yōu fèn jìng shū  
jīn shí màn wēng   zhuǎn shì shū  
kuàng wén gāo zhāi shèng   yún yuè suí juǎn shū  
shēn zhǒng   dào wéi  
zhāo shēng   zhí dào xīn chū  
jiē jué wǎn   shàng shōu fèi  
wēng nǎi zhēn   bǎi chái chē  
wèi běn hǎo   luò chén huán  
zhàng jiě   qiǎn rén chú  
shǒu xiè zhì yán   tián huāng shǐ zhī shē  
suī wēi guì jìng   tuō jiàn shuāng shū  
wēng zǎo shè wén shǐ   zhuī yán  
zhōng shì è   fēn fēn chòu  
huí guāng shù hóng bīn   miào jiě chāo kān 輿  
yuè jiè   huǎng mèng yóu huá  
fěi wéi jiàn rén   nǎi shū  
qióng yǒu liáng   hái  
rán kùn jiāng suǒ   zào jiāo shēng  
hòu huì   xiāo lǎn xiá  
jiàn chuí tiān   biàn huà běn kūn