題終養堂

宋代 王紳
散步出平陸,烏鳥啼北林。矯首睇寥廓,白雲飛遠岑。 感物易傷懷,惕惕孝子心。嚴親不待養,歲月何駸駸。 幸有堂上母,亦已桑榆侵。奉觴介眉壽,春酒隨候斟。 亦有忘憂草,樹之高堂陰。謂山固非高,謂海亦何深。 但願遂終養,仰止損與參。
sàn chū píng   niǎo běi lín jiǎo shǒu liáo kuò   bái yún fēi yuǎn cén
gǎn shāng huái   xiào xīn yán qīn dài yǎng   suì yuè qīn qīn
xìng yǒu táng shàng   sāng qīn fèng shāng jiè méi shòu   chūn jiǔ suí hòu zhēn
yǒu wàng yōu cǎo   shù zhī gāo táng yīn wèi shān fēi gāo   wèi hǎi shēn
dàn yuàn suì zhōng yǎng   yǎng zhǐ sǔn cān