題徐子明雅淡軒

宋代 王紳
蕭然一室僅環堵,柏子銷時日過午。古琴撫罷風滿簾,深杯邀得月當戶。 往來問卜無白丁,過從談論皆鴻生。俗態已忘世慮息,雅淡中含太古情。
xiāo rán shì jǐn huán   bǎi xiāo shí guò qín fēng mǎn 滿 lián   shēn bēi yāo de yuè dàng
wǎng lái wèn bái dīng   guò cóng tán lùn jiē hóng shēng tài wàng shì   dàn zhōng hán tài qíng