題福唐觀二首

唐代 杜光庭
盤空躡翠到山巔,竹殿雲樓勢逼天。古洞草深微有路, 舊碑文滅不知年。八州物象通檐外,萬里煙霞在目前。 自是人間輕舉地,何須蓬島訪真仙。 曾隨雲水此山游,行盡層峰更上樓。九月登臨須有意, 七年岐路亦堪愁。樹紅樹碧高低影,煙淡煙濃遠近秋。 暫熟爐香不須去,佇陪天仗入神州。
pán kōng niè cuì dào shān diān   zhú diàn 殿 yún lóu shì tiān dòng cǎo shēn wēi yǒu  
jiù bēi wén miè zhī nián zhōu xiàng tōng yán wài   wàn yān xiá zài qián
shì rén jiān qīng   péng dǎo fǎng zhēn xiān
céng suí yún shuǐ shān yóu   xíng jǐn céng fēng gèng shàng lóu jiǔ yuè dēng lín yǒu  
nián kān chóu shù hóng shù gāo yǐng   yān dàn yān nóng yuǎn jìn qiū
zàn shú xiāng   zhù péi tiān zhàng shén zhōu