天香·龍涎香

宋代 王沂孫
孤嶠蟠煙,層濤蛻月,驪宮夜采鉛水。訊遠槎風,夢深薇露,化作斷魂心字。紅瓷候火,還乍識、冰環玉指。一縷縈簾翠影,依稀海天雲氣。 幾回殢嬌半醉。翦春燈、夜寒花碎。更好故溪飛雪,小窗深閉。荀令如今頓老,總忘卻、樽前舊風味。謾余熏,空篝素被。
qiáo pán yān   céng tāo tuì yuè   gōng cǎi qiān shuǐ xùn yuǎn chá fēng   mèng shēn wēi   huà zuò duàn hún xīn hóng hòu huǒ   hái zhà shí bīng huán zhǐ yíng lián cuì yǐng   hǎi tiān yún
huí jiāo bàn zuì jiǎn chūn dēng hán huā suì gèng hǎo fēi xuě   xiǎo chuāng shēn xún lìng jīn dùn lǎo   zǒng wàng què zūn qián jiù fēng wèi mán xūn   kōng gōu bèi