唐康功輓詩二首
命也人難料,天乎子可憐。愁看一片玉,埋向九重泉。
已覺荊枝悴,空餘綵服鮮。老親今八十,行路亦悽然。
mìng
命
yě
也
rén
人
nán
難
liào
料
,
tiān
天
hū
乎
zi
子
kě
可
lián
憐
chóu
。
kàn
愁
yī
看
piàn
一
yù
片
mái
玉
,
xiàng
埋
jiǔ
向
zhòng
九
quán
重
泉
。
yǐ
已
jué
覺
jīng
荊
zhī
枝
cuì
悴
,
kōng
空
yú
餘
cǎi
綵
fú
服
xiān
鮮
lǎo
。
qīn
老
jīn
親
bā
今
shí
八
xíng
十
,
lù
行
yì
路
qī
亦
rán
悽
然
。