訴衷情

宋代 盧並
無端風雨送清秋。天氣冷颼颼。行人先自離索,直是不禁愁。 思往事,憶前游。淚難收。重陽近也,黃花依舊,誰伴清甌。
duān fēng sòng qīng qiū tiān lěng sōu sōu xíng rén xiān suǒ   zhí shì jīn chóu
wǎng shì   qián yóu lèi nán shōu chóng yáng jìn   huáng huā jiù   shuí bàn qīng ōu